Chị là vợ sắp cưới của ông xã em đây

Tùng và Chi yêu nhau vô cùng tâm đầu ý hợp. Họ đã có với nhau gần hai năm mặn nồng. Công việc của cả hai đều ổn định với thu nhập tốt nên chuyện tương lai của cả hai vô cùng tươi sáng. Tùng còn nói...

Vì tính chất công việc nên trong tuần cả hai thường rất bận rộn, đến hai ngày cuối tuần mới có dịp dành thời gian cho nhau. Mà như thế lại hóa hay, cả hai sẽ nhờ vào đó để vun đắp tình cảm và hiểu được mình yêu nhau, cần nhau, trân trọng nhau như thế nào. Không là những chuyến dã ngoại cuối tuần thì Tùng và Chi sẽ cùng dạo phố, ăn những món ăn mà cả hai yêu thích. Hay đơn giản chỉ là Chi đến căn hộ của Tùng, trổ tài làm vợ đảm trước, dọn dẹp nhà cửa, nấu cho Tùng những bữa cơ dẻo, canh ngọt. Ấm áp, yên bình mà tràn ngập hạnh phúc.

Cuối tuần ấy cũng như những cuối tuần khác, Tùng và Chi sau khi dạo quanh phố phường xong đã dừng chân ở quán nước quen thuộc để tranh thủ ngắm phố phường lúc cuối ngày. Bỗng nhiên Tùng nhăn mặt lại, hiểu ý, Chi nói Tùng cứ đi, Chi sẽ chờ. Nhưng không hiểu Tùng làm sao mà ngồi trong đó hơn 20 phút rồi vẫn chưa thấy xuất hiện. Bây giờ mà đi tìm Tùng thì vô duyên quá nên Chi đành cố ngồi đợi. Trong lúc rảnh rỗi, Chi lấy điện thoại ra hi hoáy vào thứ, gọi là chia sẻ tâm trạng đang phơi phới của ngày cuối tuần cho mấy cô bạn FA phải ghen tỵ.

Rồi chợt nhớ ra hôm qua mình chưa dặn cậu cấp dưới mang tài liệu đi cho Chi kiểm tra nên Chi ấn số cậu ấy để gọi. Trí nhớ của Chi rất tốt nên những số liên lạc cần nhớ, Chi đều nhớ rất rõ. Nhưng điện thoại của Tùng lại đổ chuông. “Bà xã” đang gọi. Không thể nào, Chi đâu có gọi cho Tùng. Số của Tùng và số của cậu cấp dưới kia khác nhau một trời một vực kia mà. Điện thoại tắt chuông thì tin nhắn hiện đến. Chi đã không định xem nhưng nghi vấn này sao có thể bỏ qua được. Vậy là Chi tự lấy quyền là người yêu của Tùng ra để kiểm tra điện thoại.

“Ông xã ơi, đang làm gì đấy? Về quê với bố mẹ có vui không? Bố mẹ ông xã có khỏe không? Mai nhớ đến đón em sớm đấy nhé!”. Dòng tin nhắn ấy đập vào mắt Chi nhưng sao Chi lại thấy tim mình đau đến vậy. Không còn phải nghi ngờ thêm gì nữa, rõ ràng là Tùng đang bắt cá hai tay rồi. Tùng vẫn chưa ra, cơn uất hận của Chi càng lúc lại càng dâng cao. Bất giác, Chi nhấc điện thoại của Tùng, gọi lại:

- Chào em, chị là vợ sắp cưới của ông xa em đây.

- Chị… Chị là ai vậy? Sao lại đùa quá đáng như thế.

- Chị không đùa, chị đang rất thật. Chị nghĩ người đang đùa phải là em đấy.

Đúng lúc ấy thì Tùng cũng vừa ra đến nơi. Nhìn ánh mắt uất hận của Chi khi cầm trên tay chiếc điện thoại của mình, Tùng đã biết có chuyện không hay xảy ra. Chỉ còn lại 2 người, yên tĩnh trở lại, Chi nhìn Tùng đăm đắm, không lên tiếng nhưng ánh mắt của Chi đã cho thấy, Chi đang đợi ở Tùng một lời giải thích. Chẳng còn cách nào khác, Tùng đành ủ rũ nói ra tất cả.

Thì ra là Tùng đang “bắt cá hai tay”, cô nàng kia mới chỉ là sinh viên năm nhất. Các ngày trong tuần, lợi dụng công việc nên Tùng lấy cớ đó hẹn hò, đưa đón nàng. Còn tới cuối tuần Tùng dành hết cho Chi với lý do dành cho nàng là Tùng phải về quê với bố mẹ, vì bố mẹ chỉ có một mình Tùng. Do Chi không bao giờ có thói quen kiểm tra điện thoại của Tùng nên Tùng mới có cơ hội qua mặt Chi như vậy. Tùng làm thế không phải vì không còn yêu Chi. Chỉ là cô nàng kia quá đáng thương, thất tình nên cứ đeo bám lấy Tùng, Tùng sợ dứt khoát quá sẽ khiến nàng ấy tổn thương. Tùng chỉ muốn đợi nàng ấy ổn định tâm lý lại sẽ chấm dứt hoàn toàn.

Nghe Tùng trình bày, thành khẩn thật đấy, nhưng để Chi tha thứ thì e rằng quá khó khăn. Vẫn đang yêu nhau thắm thiết mà đã thế này, thử hỏi lấy về Tùng không cho Chi vỡ tim mới là lạ! Cuộc tình này, dù đẹp, dù có nuối tiếc, Chi vẫn phải cho vào dĩ vãng thôi.

Nguồn Internet

VN Ngày Nay

Ứng dụng đọc báo hiểu bạn nhất